Mũ, mã, nhà, xe

 

Liên hệ

Với quan niệm “trần sao âm vậy” thì trên trần chúng ta cúng gì thì dưới âm nhận thứ đó.

Chuyên mục

Mô tả sản phẩm

Tìm lại các tư liệu thì đúng ra việc đốt vàng mã có từ trước thời Nam Bắc triều, vào thời Ngụy Tấn (220-420 SCN). Các nhà khảo cổ có tìm thấy tiền âm dương tại di chỉ các nước Phật giáo như Vương quốc Cao Xương (Qara-hoja) tại Tây Vực (Vương quốc này bị nhà Đường hủy diệt vào năm 640 SCN).

Theo các tài liệu ghi chép, như trong “Thanh Dị lục” của Đào Cấu người đời Tống thì từ thời kỳ Ngũ Đại (907-960), tiền giấy vàng mã đã khá thịnh hành, và bắt đầu phân biệt tiền màu vàng là thay thỏi vàng, tiền màu trắng dùng chung cho cõi âm gian.

Việc đốt vàng mã cũng có liên quan với Phật giáo, cùng với việc Phật giáo truyền vào Trung Hoa, qua phương pháp làm lễ hỏa tịnh, đàn hỏa thực (dùng lửa đốt đồ cúng) của tăng đoàn, việc chuyển sang đốt tiền giấy càng phổ biến.

Quan niệm từ thời đó cho rằng, có thể dùng lửa để chuyển đồ cúng cho thần linh, hay chư Phật. Trong Đạo Bà la môn, lửa có tác dùng truyền tải vật cúng dường; trong Phật giáo Mật tông, lửa kết hợp với mạn đà la cũng được coi là có “thần lực” “diệu kỳ”. (Ngày nay, lễ Hỏa tịnh được dùng với mục đích cao đẹp hơn, như “tiêu trừ ác nghiệp và chướng ngại trên con đường tu tập hành trì”, hoặc “tống khứ ma lực”,… nhưng chất liệu cúng dường thì đa dạng, bao gồm nhiều loại đồ cúng ăn được, chứ không chỉ thuần túy là tiền giấy).

Tôn giáo tín ngưỡng, và các quan niệm dần dần được thay đổi, tiền giấy ban đầu không dùng để đốt, mà chủ yếu chôn cùng, treo xung quanh, hoặc rải quanh mộ, nhưng khi đốt tạo ra khói, có cảm giác huyền hoặc hơn, nên rất nhanh sau đó đốt tiền vàng mã được sử dụng phổ biến, từ nghi lễ của vua quan, đến người dân thường.

Từ thời Ngụy Tấn, do ảnh hưởng của Phật giáo và các phong tục tập quán của người Ấn Độ truyền tới, các quan niệm “Tứ Đại đều không”, không ham tài sản, sau khi chết cần hỏa thiêu để linh hồn sang thế giới cực lạc,… được phổ cập, quan niệm truyền thống của Trung Hoa là chôn tài sản theo người chết, đã nhuốm sắc màu Phật giáo, chuyển sang “hỏa thiêu” tài sản mang theo, để đưa đồ vật từ “thế giới thực” sang “cõi âm”, “niết bàn”, cũng dần dần được mọi người tiếp nhận và làm theo, bao gồm cả việc đốt tiền giấy.

Đến thời Đường – Tống, đồ tuẫn táng hay tùy táng (chôn theo) bằng gốm sứ hay kim loại ít dần, mà tang lễ người ta thay bằng ngựa giấy, bát giấy, người giấy, gia súc giấy,… vừa đáp ứng nhu cầu tuẫn táng cho người thân, vừa thông qua hỏa thiêu “thần thánh” để chuyển hóa được sang cho cõi âm sử dụng.

Phản hồi

Hiện tại không có đánh giá nào

Hãy là người đầu tiên đánh giá "Mũ, mã, nhà, xe"

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *